Friday, September 23, 2022

Tông đồ của Lời Chúa

Tông đồ của Lời Chúa

Cha Alberione đã thấu hiểu tầm quan trọng của Lời Chúa ngay từ những năm còn là chủng sinh, trong “trường học” của thánh Tông đồ Phaolô, là đấng “được dành riêng” cho Tin Mừng và được sai đi loan báo Tin Mừng cho mọi dân tộc. Cha viết: “Có lần trong những giờ chầu Thánh Thể, tôi nhận được một ánh sáng rất rõ rệt liên quan đến kho tàng quý giá mà Chúa Giêsu muốn ban cho Gia đình Phaolô, ấy là việc loan báo Tin Mừng.” Trong ánh sáng ấy, Cha Alberione hiểu được ba điều:

- Tin Mừng kết hợp với giáo lý phải đi vào mọi gia đình;
- Tin Mừng phải được giải thích theo ý Giáo Hội — vì vậy, phải có những chú thích mang tính giáo lý ở cuối mỗi trang: tín lý, luân lý và phụng vụ.
- Tin Mừng phải được tôn kính cách đặc biệt, phải được giữ gìn cách kính trọng; và việc giảng thuyết—hơn là những gì đã và đang được thực hành—phải trao ban Lời Chúa và phải được mô phỏng theo Lời Chúa.

Trên hết, Tin Mừng phải được sống trong trí óc, trong trái tim và trong hành động. Đau lòng khi nhận thấy Tin Mừng ít được người ta đọc vào thời điểm lúc ấy, và Tin Mừng— “sách của Thiên Chúa, sách của con người”—vẫn còn xa lạ, không chỉ với các Kitô hữu, mà còn với cả hàng giáo sĩ và giới tu sĩ, Cha Alberione đã bắt đầu công việc truyền bá Sách Thánh và Tin Mừng, với sự trợ giúp của các sinh viên trong chủng viện.

Mỗi năm, vào dịp lễ Thánh Cêcilia, Cha Alberione đều ngừng lại để suy ngắm những lời ghi trong phụng vụ về lễ này: “Trinh nữ Cêcilia luôn mang theo Tin Mừng của Đức Kitô trên trái tim của thánh nữ…” Cha cũng đã mang theo Tin Mừng này trong suốt cuộc đời cha. Và chương trình quan trọng này đã sinh nhiều hoa trái dồi dào cho các con cái của cha. Cha viết cho họ như sau: : “Sự phổ biến Thánh Kinh phải là mục tiêu đầu tiên và quan trọng nhất trong tất cả các hoạt động tông đồ của chúng ta”.

“Chúng ta được sinh ra từ Lời Chúa, cho Lời Chúa và trong Lời Chúa. Vì thế, chúng ta phải chắc chắn rằng tất cả những sách, phim, truyền hình, ghi âm, v.v… của chúng ta sẽ luôn là và chỉ là một sự nối dài, một tiếng vọng lại, một sự tiếp tục, một sự toả sáng của Kinh Thánh, mà đặc biệt là của Phúc Âm”. Thánh Phaolô là người hướng dẫn của chúng ta về điểm này.

Share:

Friday, September 16, 2022

Sự bảo đảm và chương trình của Chúa

Chính xác là trong suốt kỳ hạn thử thách khắc nghiệt của căn bệnh, suốt những năm đầu đảm trách công việc, khi mà sự hiện diện của cha là hết sức cần thiết, thì Thầy Chí Thánh—với toàn thân tỏa sáng—đã hiện ra với cha trong một giấc mơ nhiệm mầu và đã làm cho cha vững tâm: “Đừng sợ! Thầy ở với các con. Từ đây (Nhà Tạm) Thầy sẽ soi sáng. Hãy sống với tâm hồn sám hối.”

Khi Cha Alberione kể lại cho cha linh hướng giấc mơ của mình, vị này đã nói: “Hãy an lòng. Mơ hay không, những lời được nói ra là những lời thánh. Con hãy làm cho những lời ấy trở nên chương trình thực tiễn của đời sống và ánh sáng soi cho chính con và cho tất cả các thành viên của Gia đình Phaolô.” Những lời này―“trọng tâm Thánh Thể” này―tạo nên nền tảng của Gia đình Phaolô, và là “nguồn mạch” từ đó phát sinh mọi sự. Trong tất cả các nguyện đường của dòng Thánh Phaolô, người ta đều thấy những câu chữ này nằm ở gần Nhà Tạm. Việc tôn thờ Thánh Thể là cội rễ của đời sống cầu nguyện cũng như của công việc tông đồ trong mọi dạng thức: “Chính từ nơi đây.”

Những dự án đã lần lượt phát triển, như ngọn lửa bùng cháy, và luôn luôn ở vào những thời điểm xem ra khó khăn nhất. Ngay cả đến cuộc sống của Cha Sáng Lập cũng bị đe dọa vì công việc cá biệt mà cha sắp thực hiện (điều này xảy ra ở Torinô vào năm 1921). Nhưng những sự khó kia dường như lại giúp cho cuộc sống được có thêm những khởi xướng. Cha Alberione và những người con của cha biết rằng mọi sự đều là quà tặng và là công trình của Chúa Giêsu Thánh Thể. Cha luôn giáo huấn cách thức để biện phân những yếu tố nào trong ơn gọi đến từ Thiên Chúa và những yếu tố nào đến từ con người. “Mọi danh dự và vinh quang là của Chúa; mọi khinh bỉ là của chúng ta.” Trên nền tảng của sự khiêm hạ này, công việc bén rễ và phát triển vượt xa những gì đã được hình dung.

Share:

Friday, September 2, 2022

Thiên Chúa luôn đáp lời và ra tay cứu giúp

Từ năm 1914 [những năm đầu của việc thành lập Gia đình Phaolô], từ những chỗ ở đầu tiên―hầu hết là những khu nhà thuê bất đắc dĩ, nghèo hèn, không thoải mái―chúng tôi chuyển đến cơ sở của Nhà tại Alba năm 1920, chẳng bao lâu sau được mở rộng để có thể là chỗ ở cho những thanh thiếu niên gia nhập hội dòng ngày càng đông.

Luôn luôn như thế, mọi sự được khai sinh và lớn lên từ giữa những khó khăn không thể tin nổi. Chính Cha Alberione đã nói về điều này như sau: “Nhiều lúc những nhu cầu cơ bản trở nên khẩn cấp và nghiêm trọng, và mọi hy vọng cũng như sáng kiến của con người đều bế tắc. Chúng ta cầu nguyện và tìm cách bỏ đi những cám dỗ tội lỗi nghịch với đức nghèo khó… Và sau đó, những giải pháp không hề được nghĩ tới lại xuất hiện. Tiền bạc đã đến từ những khoản cho vay ngắn hạn hoặc từ những nhà hảo tâm mới. Mọi thứ khác xảy ra mà tôi không thể nào lý giải được. Năm tháng trôi qua; nhiều người dự đoán là sẽ phá sản, những cáo buộc về rối loạn tâm thần cũng dần tan biến và mọi sự lại có kết cục tốt đẹp dù phải rất cố gắng. Không chủ nợ nào bị mất một xu, và những nhà cung cấp, những thợ nề, những công ty… tất cả vẫn tiếp tục tin cậy chúng ta. Có nhiều nhà hảo tâm đã giúp đỡ nhiều lần! Nhưng thực tế cũng có nhiều chống đối. Cha Giaccardo đã từng nói: ‘Tôi cảm thấy tiếc thay cho những ai cố tình phản đối chúng ta, ngay cả khi họ có niềm tin vững mạnh. Tôi biết một số người trong họ đã bị trừng phạt.’”

Tuy nhiên, Cha Alberione vẫn thường hay trả lời rằng: “Tôi biết có rất nhiều người được phúc lành vì đã gởi những ơn gọi đến cho Thánh Phaolô và đã giúp đỡ chúng ta.”

Bí quyết của thành quả đáng mừng này là gì? Chỉ là đức tin.

Bằng chứng được Chúa cứu

Thiên Chúa luôn đáp lời và ra tay cứu giúp khi ta phải đối mặt với những nỗi lo sợ. Cha Alberione rất can đảm nhưng đồng thời cũng rất lo sợ: “Tôi sợ rằng mình khinh suất nghiêm trọng trong việc tập hợp những người này cho một sứ vụ có nguy cơ chết yểu nếu bỏ cuộc giữa chừng.”

Nhưng Cha Alberione đã không còn do dự nữa sau khi vị linh hướng của cha bảo cha rằng: “Chúa Giêsu sẽ chu cấp và chăm lo tốt hơn cho cha; cha hãy tin tưởng mà tiến bước.”

Lời cầu nguyện của Cha Alberione được Chúa chấp nhận, và cha đã được nghe những lời này “bên trong” tâm hồn mình: “Con có thể sai lầm, nhưng Ta không sai lầm. Mọi ơn kêu gọi đều chỉ phát xuất từ nơi Ta, không phải nơi con. Đó là dấu bề ngoài cho biết Ta ở với Gia đình Phaolô.”

Và Cha Alberione đã tín thác, ngay cả khi chứng bệnh lao phổi đã đe dọa lấy đi tất cả của cha. Để rồi sau đó, cha chỉ còn giữ lại sự khiêm nhường và tin tưởng. Công việc là của Chúa, không phải của cha. Vậy tại sao phải sợ? Và niềm tin của cha không hề lay chuyển.

Share:

Thursday, August 25, 2022

Chúa Giêsu Thánh Thể

Chúa Giêsu Thánh Thể chính là nguồn mạch và là tâm điểm công việc tông đồ của Cha Alberione. Ở đây chứa đựng lời giải thích duy nhất về hoa quả sum sê của cha. Không có Thánh Thể, việc tông đồ không thể sinh hoa kết quả.

“Con được sinh ra từ Thánh Thể.” Với những ngôn từ giản dị và rõ nét, Cha Alberione đã thuật lại giấc mơ mà cha đã gặp “trong lúc hết sức khó khăn.” Thầy Giêsu đã nói với cha: “Đừng sợ. Ta ở với con. Từ đây Ta muốn chiếu sáng. Hãy sống đời sám hối.” “Cụm từ  ‘từ đây’ đến từ Nhà Tạm, rất mạnh mẽ như là để cha hiểu rằng mọi ánh sáng phải được đón nhận từ Thầy Giêsu.”

Vì lý do này, Cha Alberione không muốn Chúa Giêsu ở lại một mình trong các nhà thờ của dòng Phaolô. Đó là lý do tại sao hết thảy các thành viên của Gia đình Phaolô phải tôn thờ bí tích Thánh Thể nhiều giờ, tùy vào những quy luật của các Hội dòng. Vì lý do này, các chị dòng Nữ Môn Đệ đặc biệt chầu Thánh Thể hai giờ đồng hồ mỗi ngày. Không có tu sĩ Phaolô nào được phép mải mê công việc mà bỏ quên đi điều thiết yếu. Cha Alberione đã lưu ý đến lời cảnh cáo của Thánh Kinh: “Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công.”

Bản thân cha là bậc thầy của việc chầu kính Thánh Thể và của đời sống Thánh Thể, hằng ngày trung thành với 2 tiếng cầu nguyện trước Nhà Tạm: “Gia đình Phaolô được sinh ra từ Nhà Tạm. Các con được sinh ra từ Thánh Thể và Chén thánh…. Bao lâu các con trung tín với nguồn mạch này mà từ đó các con được sinh ra, các con sẽ có ân sủng và sự sống.”

Share:

Wednesday, August 24, 2022

Những ân ban của Thiên Chúa

Cha Alberione suốt cả cuộc đời đã tôn nhận thánh Tông Đồ Phaolô không chỉ làm người bảo trợ và thầy dạy, mà còn là kiểu mẫu, một kiểu mẫu được quý chuộng bởi vì thánh nhân được Thiên Chúa ban cho những ân sủng hết sức đặc biệt.

Như Thánh Phaolô, duy một lần ám chỉ đến những ân sủng này khi ngài viết, dường như để tự biện minh cho việc được đưa lên tầng trời thứ ba, thì cũng vậy, Cha Alberione đã viết một cách e dè rằng “dường như bị Thiên Chúa nài ép phải nhận lấy một số ân sủng đặc biệt.”

Như Thánh Phaolô đã xem thấy Thiên Chúa và đã nói về Ngài, thì cũng vậy, Cha Alberione đã từng có một huyền bí xảy đến trong cuộc đời của Cha. Cha đã gặp thấy Thầy Chí Thánh và thưa chuyện với Ngài.

“Tôi đã thấy Chúa.”

Cũng vậy, để hỗ trợ người Tôi Tớ Chúa trong vô số thử thách mà Cha đã phải chịu vì lòng yêu mến Giáo Hội và các dân tộc, Chúa Kitô đã nói những lời đầy ánh sáng và an ủi này:

“Từ đây Ta muốn chiếu sáng.” Cũng thế, Cha đã nhìn thấy và thưa chuyện với Đức Trinh Nữ Maria. Cha đã thuật lại giấc mơ vào thiên đàng của Cha sau này. Sau Công đồng, Cha đã nói một cách rõ rệt: “Đức Maria đã nói với tôi: ‘Giờ đây hãy làm cho Mẹ được nhận biết với tước hiệu Mẹ Ân Sủng, Đấng Trung Gian của mọi ân sủng cho toàn vũ trụ.’”

Cha Alberione luôn lẩn tránh những gì có thể tiết lộ những ân sủng này. Cha sử dụng chúng cho con cái Cha trong một cách thế hết sức giới hạn, để bản thân họ chỉ có thể phỏng đoán hơn là biết chắc. Cha chỉ nói với họ những gì Cha tin là tuyệt đối cần thiết để giúp họ kiên vững trong ơn gọi và bảo đảm rằng Thiên Chúa ở với họ nơi người mà Chúa chọn nhằm hướng dẫn họ.

Cũng như nhờ Thánh Phaolô, Thiên Chúa đã làm nhiều phép lạ phi thường – như đọc thấy trong sách Công vụ Tông đồ – thì cũng vậy, nhờ bởi đời sống của Cha Alberione, Thiên Chúa cũng đã làm những điều kỳ diệu. Tuy nhiên, Cha Alberione mong muốn những điều này luôn được giữ kín, dù cho đó là những điều hết sức bình thường.

Có lần một trong những môn sinh của Cha ở Genoa đặt vấn đề:

“Nhưng thưa Cha, Cha biết là con đang phân vân, vì mọi điều Cha nói với con – và không chỉ cho riêng con, nhưng cho tất cả chúng con – đã xảy ra, đã thực sự xảy ra hay không?”

Cha Alberione trả lời: “Cha không bao giờ tự mình nói với con điều gì, không bao giờ theo ý riêng Cha.” Và Cha đã khẳng định lại điều này khi viết: “Hãy nhớ rằng thậm chí từ những điều rất nhỏ mọn, như cách phân chia và trao phó cho các con, thì không phải là ý muốn của con người, mà là ý muốn của Thiên Chúa.”

Khi có thể thu thập lần cuối tất cả những bằng chứng của những con trai và con gái của Cha Alberione có liên quan đến vấn đề này, chúng tôi sẽ có một chương bàn về cuộc đời của Cha mà không ai có thể tưởng tượng được, rực rỡ như một bức tranh ghép mảnh với hàng ngàn màu sắc, biến đổi từ những miếng ghép hết sức phi thường sang những miếng ghép hết sức bình thường, nhưng không kém đi phần kinh ngạc.

Nhiều người chứng kiến về những sự kiện khác thường này hiện vẫn còn sống, và nhờ họ mà những thông tin phong phú này được góp nhặt lại.

Lúc Cha Alberione còn là một linh mục trẻ đang thi hành sứ vụ giúp mục vụ ở Narzole, thì có một phụ nữ hấp hối, mà Cha đã tới thăm viếng trong khi bà chịu bệnh, đã qua đời, và thân nhân của người quá cố đã đi gọi Cha, vì Cha đang ở bên ngoài nhà xứ. Trở về, Cha Alberione một mình đến viếng thi hài người quá cố và hỏi: “Bà muốn gì? Sao bà lại gọi tôi?”

Người chết liền mở mắt và nói chuyện với Cha. Những người trong phòng phải rời khỏi phòng và Cha Alberione một mình lắng nghe bà. Rồi Cha hỏi bà: “Bây giờ bà muốn về cõi vĩnh hằng hay muốn ở lại đây?” Bà trả lời: “Con ao ước được ở cõi vĩnh hằng.” Rồi bà bình thản chìm lại vào cõi chết.

Sự kiện này được thuật lại bởi một người lúc ấy đã sống ở Narzole. Khi chuyện này trở nên phổ biến, thì người có thể chứng nhận nhân danh mình, đã hỏi Cha Alberione xem điều này liệu đã xảy ra chăng và thực hư thế nào, Cha Alberione chỉ trả lời với những từ ngữ rõ ràng và chính xác, những từ được viết lại ngay trước sự chứng kiến của Cha: “Chắc chắn trong trường hợp ấy, Thiên Chúa đã can thiệp bằng một cách thức ngoại thường.” Cha không nói gì thêm nữa nhưng ai đã biết Cha Alberione, biết là Cha đã nói quá nhiều.

Vào năm 1922, người ta không thể đóng nắp quan tài của một chị nữ tu dòng Nữ Tử Thánh Phaolô trẻ tuổi bởi vì đôi bàn tay của chị nữ tu quá cố này được đặt ở vị trí quá cao. Và không ai có thể hạ thấp chúng xuống được. Người ta đã mời Cha Alberione đến, và Cha đã nói trước sự chứng kiến của tất cả mọi người đang hiện diện ở đó như sau: “Antoinette ơi, con đã luôn luôn vâng lời khi con còn sống; vậy con hãy vâng lời lần nữa đi. Hãy hạ thấp đôi bàn tay con xuống!” Và với cái chạm nhẹ của Cha, đôi bàn tay của chị nữ tu quá cố liền tự hạ thấp xuống.

Share:

Thursday, August 18, 2022

Việc tông đồ: làm lan tỏa Đức Kitô

Cha Alberione đã khai sinh Gia Đình Thánh Phaolô nhắm mục đích làm việc tông đồ, chính mục đích này thúc đẩy rất nhiều hoạt động qua đó Lời Chúa được trình bày trong những hình thức hiện đại.

Do đó, hoạt động tông đồ đặt nền cho tất cả các ý tưởng của Cha Albrione. Được hướng dẫn bởi thánh Phao-lô, Cha không ngừng nghiên cứu nội dung, nguồn mạch của việc tông đồ, và sức mạnh thiêng liêng cần thiết để nâng đỡ nó. Vì thế, liên quan đến bản chất của việc tông đồ, Cha Alberione nhấn mạnh ý niệm sâu sắc này việc tông đồ nhất thiết phát xuất không ngừng từ Đức Ki-tô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Điều này đòi hỏi một thái độ sống hài hòa sống động giữa chiêm niệm và hoạt động, giữa mến Chúa và yêu người.

  • Tông đồ là người mang Chúa Giêsu trong linh hồn mình và chiếu toả Người ra xung quanh mình. Tông đồ là một người thánh tích luỹ kho báu và thông truyền sự dư dật của kho báu ấy cho loài người. Tông đồ có trái tim cháy lửa mến Chúa và yêu thương mọi người; họ không thể nào đè nén hay bóp nghẹt những gì họ cảm thấy và suy nghĩ.
  • Tông đồ là bình sành được chọn để tuôn tràn hồng ân của Thiên Chúa và những linh hồn đang khao khát được uống thỏa thuê.
  • Người tông đồ là một đền thờ của Chúa Ba Ngôi, Đấng tác động cao nhất trong họ. Một tác giả viết: người tông đồ rỉ Chúa ra từ mọi lỗ chân lông của mình – từ lời nói, công việc, lời cầu nguyện, cử chỉ, thái độ, dù lúc một mình hay khi với người khác – nghĩa là từ toàn thể con người của mình.
    Hãy sống bởi Thiên Chúa! Và hãy trao ban Thiên Chúa. (UPS IV 277)

    Bao nhiều lần bạn tự hỏi mình câu hỏi lớn này: Nhân loại đang đi về đâu, họ đang di chuyển như thế nào, họ đang nhắm mục tiêu nào khi không ngừng đổi mới chính mình trên mặt đất này? Nhân loại giống như một dòng sông cả đổ vào vĩnh cửu. Họ sẽ được cứu? Hay sẽ hư mất đời đời? (SC 232)

    Chúng ta phải thừa nhận rằng có những mầu nhiệm. Nhưng một điều chắc chắn: một số người tông đồ đùn đẩy công việc đến ngày mai (slept on the job). Họ là những ai? Phải chăng đó là những người đương thời của Đức Giêsu? Không, chính là những kẻ theo sau. Nếu tất cả các tông đồ cho đến nay đều là những vị thánh, thì thế giới hẳn đã biết về tình yêu của Chúa Giê-su khá hơn rồi! Vậy thì tại sao chúng ta không kếp hợp với nhau trong tình huynh đệ của cầu nguyện và hoạt động, để ít nhất đem giáo lý và Tin Mừng đến cho mọi người? (Pr A 274).
Share:

Sunday, July 17, 2022

Không bỏ phí thời gian

Tuy nhiên, Cha Alberione không phải là loại người chỉ đứng nhìn mà không làm gì cả. Là người lao động không biết mệt, Cha Alberione đã làm và đã dạy rằng cách nghỉ ngơi tốt nhất là thay đổi công việc.

Trong một bài viết đầy sức thuyết phục của mình, Cha Alberione đã viết một bài ca rất phấn khích về lao động. Bằng một điệu văn với chuyển động mạnh dần, cha định nghĩa lao động như là một con đường dẫn tới sự hoàn thiện, đặt mọi năng lực của một người, cả những năng lực thể lý vào việc phục vụ Chúa một cách tích cực: như một sự thể hiện lời khấn khó nghèo của người tu sĩ, như một sự nâng đỡ, một nghĩa vụ xã hội, như một nguồn mạch của sự khiêm nhường và sức khỏe, như một sự bảo vệ chống lại lười biếng và cám dỗ, như một phương cách để lập công và noi gương Chúa Giêsu.

Cha tin rằng một trở ngại duy nhất có thể ngăn cản công việc hoặc làm cho nó trở thành vô ích, đó là tội lỗi.

Trong bản tin viết cho các Cộng tác viên, Cha nói: “Đối với việc tông đồ in ấn, ta có nhiều công việc để làm… Người ta gần như có thể nói rằng mọi năng khiếu và chuyên môn có thể tìm thấy sự phát triển của nó và ứng dụng của nó cho vinh quang của Chúa và bình an cho loài người. Một người có thể là nông dân, thợ máy, thợ mộc, thợ nề, thợ đóng giày, thợ làm bánh mì, tài xế, nhà sản xuất giấy, thợ thiếc, thợ điện, y tá, thợ xây, nhà điêu khắc, đầu bếp, thợ sắp chữ, thợ đúc bản in, thợ sắp chữ, một thợ in, thợ đóng sách, nhà văn, một thủ thư, hay bất cứ cái gì…

“Vậy thì có cái gì không được làm? Tội!

“Lãnh vực hoạt động tông đồ in ấn ngày nay của Dòng Thánh Phaolô quá rộng, để bằng cách này hay cách khác mọi việc tốt lành đều được bao gồm trong đó.”

Một người từng sống với Cha Alberione chứng thực rằng đời sống của Cha thật nhất quán với những lời dạy của Cha. Khi có điều gì sai trái diễn ra trong cộng đoàn, vị Sáng Lập thường khuyên mọi người đi xưng tội. Những lúc như thế cha cảm thấy đau buồn và không thể ăn uống được. Như thể sự dữ  ấy làm dạ dày cha đau nhói. Về vấn đề này, Cha Alberione thật quá nhạy cảm đến nỗi chỉ một hành vi bất tuân phục nhỏ nhoi thôi thì cũng đủ làm cha mắc bệnh.

Không phải tại công việc, chính tội lỗi mới khiến Cha Alberione bị rối loạn. Cha là người đầu tiên có mặt tại nơi làm việc. Cha gợi hứng cho các người cộng sự của cha hăng say làm việc trong hết mọi lãnh vực, từ viết lách, in ấn cho đến việc phổ biến tài liệu. Tuy nhiên, thể tạng của Alberione rất yếu ớt. Khi Cha mắc bệnh lao phổi ít lâu sau khi bắt đầu công việc—khoảng giữa những năm 1923 và 1924—các bác sĩ đã tuyên bố cha chỉ sống được một năm rưỡi nữa thôi. Họ nói với Đức Giám mục: “Chẳng cứu được đâu, bệnh lao phổi sắp đưa cha đi rồi!”

Được chữa lành một cách lạ lùng, cha nói rằng cha mang ơn Thánh Phaolô, rồi lại tiếp tục công việc như không có gì xảy ra. “Chính Thánh Phaolô đã cứu chữa tôi!” Một niềm hân hoan trào dâng từ lòng biết ơn và cố gắng của cha càng tăng cao: Cha được chữa lành để có thể trao hiến mình hoàn toàn. Và Cha đã biết cách đáp ứng.

Không phải là cường điệu khi nói rằng Cha Alberione đã không khi nào để mất một giờ trong cuộc đời mình, và Cha luôn biểu lộ một sự chịu đựng ghê gớm trước mọi gian khổ, đau đớn thể xác và việc hãm mình đền tội.

Điều này cũng thật đúng ngay cả về những việc đền tội theo nghĩa chặt nhất của từ này, qua việc cha dùng một áo nhặm để tự hành xác. Chị nữ tu dọn phòng cho Cha Alberione thường thấy những dụng cụ đền tội của cha và chị đã đem giấu chúng trên nóc tủ. Thế nhưng đều đặn vào mỗi buổi sáng, chị lại thấy những dụng cụ kia nằm ở bên dưới chiếc gối ngủ của Cha.

Những việc đền tội khác của Cha Alberione là quỳ gối cầu nguyện lâu giờ mà không nhúc nhích (dù trên thực tế Cha bị bệnh viêm khớp xương sống), và ăn chay dài hạn.

Ít nhất mỗi tuần một lần, sau khi dâng Thánh lễ, Cha Alberione lui vào trong phòng riêng của cha và lưu lại đó cả ngày. Đôi lúc cha hành động như vậy suốt nhiều ngày liên tiếp. Sau đó, Cha lại trở về với lối sống thường nhật mà chẳng có chút dấu hiệu mỏi mệt hay sụt cân nào cả! Ngược lại, Cha rất tỉnh táo và lại còn có những năng lực và sáng kiến mới nữa.

Share:

BTemplates.com