Friday, April 3, 2026

THỨ SÁU TUẦN THÁNH “Lay Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm"

“Có hai tên gian phi cũng bị điệu đi hành quyết cùng với Người. Khi đến nơi gọi là “Đồi Sọ”, họ đóng đinh Người vào thập giá, cùng lúc với hai tên gian phi, một tên bên phải, một tên bên trái. Bấy giờ Đức Giêsu cầu nguyện rằng : “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” (Lc 23, 32-34)    https://youtu.be/eGgsbvBtoVI


Suy niệm

“Họ không biết việc họ làm.” Họ đã đánh đòn Chúa Giêsu, đã làm thân xác Ngài tan nát. Họ đã đặt mũ gai lên đầu Ngài, đã sỉ nhục, đã chế nhạo Ngài. Bây giờ họ còn đóng đinh Ngài vào thập giá. “Họ không biết việc họ làm.” Một cách chắc chắn, nhân tính của họ ngăn cản họ giáng xuống người khác những gì họ không muốn chịu. Nhưng họ đã xử với Chúa Giêsu một cách vô nhân đạo. “Chúng ta không biết việc chúng ta làm.” Lời này có ý nghĩa sâu xa. Tiếng nói nhân loại của Chúa Giêsu trong cơn thống khổ cho thấy một sự quảng đại vô biên của Thiên Chúa đến mức gây kinh ngạc, và cũng rất an ủi. Nó như thể Chúa Giêsu muốn đi xa hơn điều chúng ta có thể viện dẫn để bào chữa. Ngài sẽ tìm thấy bất cứlý do nào để làm chúng ta nhẹ bớt gánh nặng của tội lỗi, nếu Ngài có thể làm. Quả thực, những người lính Roma không biết khá hơn. Việc huấn luyện đã làm cho họ trở nên nhẫn tâm và tàn bạo. Dĩ nhiên, những hành động của họ phải bị kết án: ai đó phải chịu trách nhiệm và đã phạm tội, nhưng những người này...“Họ không biết việc họ làm.” Vì thế, Chúa Giêsu cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, .." Những lời này dịu ngọt biết bao đối với những người đang mang gánh nặng của tội lỗi.

Trong cuộc sống của mọi người, có những việc, những hành động và thái độ cần đến ơn tha thứ. Có những sự việc dại dột và yếu đuối, những điều này như bóng ma ám ảnh chúng ta khi tinh thần sa sút. Giá chúng ta có thể nghe trong tâm hồn rằng chúng ta được tha thứ. Những người lính Roma đã không xin tha thứ, nhưng Chúa Giêsu đã xin điều đó cho họ. Nếu bạn và tôi thực sự muốn được tha thứ, nếu nỗi buồn của chúng ta là có thật, điều gì ngăn cản chúng ta biết rằng mình đã được Chúa Giêsu tha thứ? Chẳng lẽ chúng ta không tin vào tình yêu của Ngài dành cho chúng ta? Chúa Giêsu yêu những người lính Roma, mặc dù họ chẳng biết Ngài. Chúa Giêsu không tha thứ cho họ, nếu Ngài không yêu thương họ. Nếu chúng ta quay về với Ngài, muốn yêu mến Ngài và xin tha thứ, chúng ta có thể chắc chắn rằng nỗi buồn về những việc làm sai trái mà chúng ta đã làm sẽ đưa chúng ta đến gần Chúa hơn, và tâm trí chúng ta sẽ tim lại được sự bình an.

Đây là khoảnh khắc ấm lòng của kinh nghiệm được tha thứ, để biết rằng tôi được yêu thương sau khi tôi đã làm điều sai trái. Tha thứ là phẩm tính đáng yêu của Thiên Chúa. Nó cũng là phẩm tính đáng yêu ở giữa chúng ta. Khi đau buồn vì tội lỗi hay quá hối hận, chúng ta đừng bao giờ nghi ngờ sự tha thứ của Thiên Chúa. Đây là người bạn đồng hành của nỗi buồn của chúng ta. Bất kể điều gì người khác đã làm cho chúng ta, sự hãm hại, bất công do họ gây ra cho chúng ta, đừng bao giờ từ chối tha thứ cho họ, bởi vì “họ không biết việc họ làm."

Họ đóng đinh vào tay chân Chúa Giêsu để ghim Ngài vào thập giá. Ngài đau đớn vì bị đánh đòn, bị mũ gai đâm vào đầu. Ngài chịu sỉ nhục, lăng mạ, mắng nhiếc và bây giờ chịu đau đớn vì những mũi đinh xé nát tay chân Ngài. Nỗi đau đớn trong thân xác kèm theo nỗi đau trong tâm hồn. Nhưng Chúa đã tha thứ. Ngài tha thứ cho họ về những điều họ đã làm, về nỗi đau họ đang bắt Ngài phải chịu. Chúa tìm lời bào chữa cho họ: “Họ không biết việc họ làm." Phải chăng họ chỉ vâng phục mệnh lệnh, làm điều họ được người khác sai khiến, những người muốn giết vị ngôn sứ này?

Chúa Giêsu tha thứ, bỏ qua cho họ: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Như thế Chúa cầu nguyện, những lời của Ngài không xuất phát từ sự yếu đuối, nhưng từ sức mạnh của tình yêu mà Ngài dành cho chúng ta.

Có một sự thật sâu xa hơn ở đây mà chúng ta cần phải học biết. Đó là chính Thiên Chúa luôn luôn tìm mọi cách để tha thứ. Ngài tìm mọi lý do để tha thứ, để bào chữa cho chúng ta, để hiểu, để thông cảm với chúng ta. Tuy nhiên, Ngài tìm bên trong tâm hồn chúng ta để thấy sự buồn rầu, hay ít nhất sự bắt đầu của nó. Ngài chờ mong chúng ta nói lời xin lỗi, để nhận ra điều sai trái chúng ta đã làm. Có niềm an ủi khi nhớ rằng Thiên Chúa không chê bỏ tâm hồn thống hối và khiêm tốn.

Lạy Chúa, xin tha thứ cho con, vì con không biết việc con làm. Con không biết việc con đã làm. Nhưng lạy Chúa, có phải hoàn toàn như thế không? Có một tiếng nói lên tiếng khiển trách trong tâm hồn con.

Tiếng nói đó mời gọi con đáp trả, không phải lời phản kháng, không phải lời nguyền rủa, không phải tiếng kêu la, nhưng là một lời cầu nguyện, một lời cầu nguyện đâm thủng Trái Tim Chúa Giêsu để tình yêu như một dòng suối tuôn trào từ Trái tim Chúa, chỉ một câu: con xin lỗi Chúa.

Trích từ Mầu Nhiệm Thập Giá -

Share:

Wednesday, April 1, 2026

THỨ NĂM TUẦN THÁNH - Mỗi Thánh Lễ là Bữa Tiệc của Chúa

Một lần, tôi được vài người bạn Do Thái mời tham dự lễ Vượt Qua cùng họ. Trong gia đình Do Thái, đây là một dịp trọng đại, hạnh phúc vì cả nhà sum họp. Buổi lễ có lời cầu nguyện, đọc Kinh Thánh, hát thánh ca và tiếng cười vui vẻ.  https://youtu.be/_DuTd0GlTmI

Tại sao người Do Thái cử hành lễ Vượt Qua? Bởi vì, như một tác giả Do Thái đã viết: “Đó là đêm mà mỗi người Do Thái xem mình như thể được giải thoát khỏi ách nô lệ Ai Cập và bắt đầu hành trình đến Sinai, nơi Israel lãnh nhận Thập Giới.”                                                                                                            
Tối hôm đó, tôi rất vui. Tôi nghĩ đến việc Chúa Giêsu sai Phêrô và Gioan chuẩn bị bữa Vượt Qua, rồi cùng 12 môn đệ cử hành. Người nói: “Thầy những khát khao mong mỏi ăn lễ Vượt Qua này với anh em trước khi chịu khổ hình. Bởi vì, Thầy nói cho anh em hay, Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua này nữa, cho đến khi lễ này được nên trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa.” (Lc 22, 15-16). 

Trong bữa ăn với bạn bè Do Thái, tôi đã dùng những món ăn mà Chúa Giêsu từng ăn trong Bữa Tiệc Ly: bánh không men, rau đắng để nhớ lại kiếp nô lệ Ai Cập, một quả trứng biểu tượng cho sự sống mới từ cái chết. Theo truyền thống, chúng tôi uống bốn chén rượu nho và hát những thánh vịnh mà Chúa Giêsu cũng đã hát. Tôi lắng nghe trẻ nhỏ hỏi cha mẹ: “Tại sao tối nay lại đặc biệt?” và nghe câu trả lời: “Đây là bổn phận của chúng ta kể lại câu chuyện kỳ diệu: ra khỏi Ai Cập, thoát ách nô lệ, vượt Biển Đỏ, và lang thang trong sa mạc.”

 Tôi tự hỏi: vào lúc nào Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra? Nhưng ở đây có sự khác biệt: Người nói “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy.” Và khi nâng chén rượu cuối bữa, Người cũng nói: “Chén này là giao ước mới, lập bằng máu Thầy, máu đổ ra vì anh em.” (Lc 22, 19-20). 

Hành động của Chúa Giêsu với bánh và rượu đã thay đổi tất cả. Từ nay, biến cố trọng đại chúng ta cử hành không chỉ là cuộc Xuất Hành khỏi Ai Cập, mà là cuộc thương khó, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu – cuộc giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết. Mỗi Thánh Lễ là một cuộc tham dự vào chính biến cố ấy, với tâm tình tạ ơn và yêu mến. Một người phụ nữ Do Thái trong buổi lễ hôm đó từng bị giam trong trại tập trung Belsen. Nhìn bà, tôi nghĩ đến Chúa Giêsu trong cơn hấp hối: sợ hãi, cô đơn, đau khổ đến toát mồ hôi máu. Bà đã chịu đựng những khổ đau ấy nhiều năm, và nay được sống tự do, hưởng tình yêu gia đình và bạn bè. 

Ngày Thứ Năm Tuần Thánh, chúng ta tưởng nhớ việc Chúa Giêsu cầm bánh và rượu, biến đổi thành Mình và Máu Ngài. Sự thật này đòi hỏi chúng ta phải khiêm tốn, vì đó là quà tặng vô giá. Chính vì thế, chúng ta quỳ gối tôn thờ Chúa trong phép Thánh Thể, ý thức rằng mình đang ở gần Ngài trong nỗi đau ở vườn Cây Dầu, và gần Ngài như Maria Mađalêna trong ngày Phục Sinh. Ngày Thứ Năm Tuần Thánh cũng là lúc chúng ta làm mới lại đức tin, nhận ra rằng mỗi Thánh Lễ là sự kết hợp của Thứ Sáu Tuần Thánh và Chúa Nhật Phục Sinh. Hiến tế và bàn tiệc Thánh Thể chính là trung tâm đời sống Giáo Hội. Chúa Giêsu còn rửa chân cho các môn đệ, biểu lộ sự nhã nhặn và yêu thương của Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa đã tỏ ra sự khiêm nhường ấy, thì chúng ta cũng được mời gọi đáp lại bằng lòng yêu mến và phục vụ, đặc biệt với những người nghèo khổ. 

Cuối cùng, nghi thức Thứ Năm Tuần Thánh có cuộc rước Thánh Thể đến bàn thờ phụ, nơi mỗi người có thể cầu nguyện riêng trong thinh lặng. Đây là sự nối kết quan trọng: chúng ta không thể thờ phượng cách sâu xa nếu không biết cầu nguyện riêng, và không thể yêu thương tha nhân thật sự nếu không có mối liên hệ mật thiết với Chúa Giêsu. 

Cầu nguyện trong thinh lặng không dễ, như Phêrô, Giacôbê và Gioan đã từng ngủ quên. Nhưng khi nhớ đến cơn hấp hối của Chúa, chúng ta hiểu rằng Ngài cần sự hiện diện của chúng ta. Ở lại với Chúa trong giây phút thinh lặng, nhu cầu của Ngài gặp nhu cầu của chúng ta, và ước muốn của Ngài trở thành ước muốn của chúng ta. Trong sự thinh lặng ấy, chúng ta cảm nhận sự hiện diện của Chúa Giêsu trong đời sống mình và ý nghĩa sâu xa của điều đó

---Trích từ Mầu Nhiệm Thập Giá - Basil Hume---- 



Share:

Saturday, January 10, 2026

Ơn Gọi: Được Chúa Chọn Để Trở Thành Khí Cụ Bình An

Chia sẻ Ơn gọi của Sơ Giulia Loda– Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô
Trong chuyến thăm Giáo xứ Hòa Xuân – Bà Rịa, Vũng Tàu của Gia Đình Phaolô
Ngày 4 tháng 1 năm 2026

 

Chào tất cả các em.

Hôm nay là ngày lễ Chúa Hiển Linh, cũng là khởi đầu của năm mới 2026. Sơ chúc cho các em là một năm mới đầy bình an.

Thiên Chúa đã chọn những người bé nhỏ để trao một sứ mạng lớn và quan trọng: “Bình an cho những người được Thiên Chúa yêu thương.” Ngài muốn chúng ta sống trong bình an, bởi vì Ngài yêu thương chúng ta.

Sơ muốn kể cho các em nghe câu chuyện ơn gọi của mình. Có một thời gian dài, sơ nghĩ rằng chính mình đã chọn cuộc sống làm nữ tu Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô. Nhưng sau này Chúa cho sơ hiểu: không phải sơ chọn Chúa, mà chính Chúa đã chọn sơ, yêu thương sơ và trao cho sơ một sứ mạng: làm cho thế giới này đẹp hơn, trở thành khí cụ mang lại bình an.

Khi hiểu được điều này, sơ nhìn lại ơn gọi của mình như một món quà và cũng là một trách nhiệm. Sơ nhận ra rằng cuộc đời và những điều sơ mong muốn làm không chỉ là “chuyện riêng của sơ”, mà còn là sự cộng tác với kế hoạch của Thiên Chúa dành cho thế giới, cho Giáo Hội và cho chính mình.

Nhớ lại câu chuyện đời mình, sơ nhận ra Chúa đã gieo hạt giống ơn gọi ngay từ khi còn nhỏ. Năm ba tuổi, sơ nghe một nhà truyền giáo kể rằng có nhiều trẻ em chưa biết Chúa Giêsu. Trong lòng sơ nảy sinh ước muốn: “Sau này con muốn làm nhà truyền giáo ở phương Đông.”

Hồi nhỏ, sơ rất thích đọc sách, xem phim, đặc biệt là sách hay phim về các thánh. Những điều đó làm sơ khao khát yêu Chúa và yêu người. Sau này sơ hiểu rằng những phương tiện ấy – sách, hình ảnh, truyền thông – cũng có thể là cách để giúp người khác biết đến Chúa Giêsu.

Một câu Kinh Thánh đã đánh động sơ: “Đẹp thay trên đồi núi, bước chân của người loan báo bình an” (Is 52,7). Sơ nhận ra rằng cầu nguyện không chỉ bằng đôi tay chắp lại, mà bằng cả cuộc đời.

Làm nhà truyền giáo không chỉ ở bệnh viện hay trường học, mà còn trên những nẻo đường của thế giới, cả trên internet, để mang bình an đến cho thế giới.

Chúa đã sai sơ đến Đài Loan. Ban đầu rất khó khăn vì ngôn ngữ và văn hóa xa lạ, nhưng nay đã 49 năm sơ vẫn đang sống cùng các chị em loan báo Tin Mừng. Với Chúa, không gì là không thể.

Các em cũng vậy: mỗi người đều có một sứ mạng. Có thể là xây dựng gia đình, làm linh mục, tu sĩ, hoặc phục vụ người nghèo, người bệnh. Điều quan trọng là tin rằng Chúa hiện diện trong câu chuyện đời mình. Khi đó, chúng ta sẽ bớt sợ hãi và trở nên cộng tác viên hạnh phúc của Ngài.

Thiên Chúa không bao giờ ép buộc chúng ta. Ngài chỉ chờ đợi lời “xin vâng” tự do của chúng ta. Tin rằng Chúa hiện diện trong câu chuyện đời mình sẽ giúp chúng ta thoát khỏi nhiều nỗi sợ hãi, và trở thành những cộng tác viên khiêm nhường, hạnh phúc trong việc làm cho ngôi nhà chung này – thế giới – thêm tươi đẹp.

Sơ có thể nói với các em rằng, từ khi sơ hiểu được điều này, cuộc đời sơ đã thay đổi. Không phải lúc nào cũng dễ dàng, và cũng không phải mọi chuyện đều suôn sẻ, nhưng sơ luôn cảm nhận được Chúa ở bên cạnh. Ngay cả trong những lúc tối tăm nhất, sơ vẫn tin tưởng phó thác nơi Ngài.

Sơ chân thành cảm ơn các em đã lắng nghe.
Sr. Loda Giulia, FSP

Share:

Friday, December 19, 2025

Giáng sinh: Tình yêu Nhập thể

Trong những ngày cận kề Giáng Sinh này, chúng ta nghe Tin Mừng nói về gia phả của Đức Giêsu. Qua bài đọc, chính chúng ta cũng cảm nghiệm được những hy vọng và nỗi sợ của suốt bao năm tháng khi Ít-ra-en chờ đợi Đấng Cứu Thế.

Họ tự hỏi Thiên Chúa đang ở đâu giữa những thử thách của mình và liệu Người sẽ đến cứu giúp họ hay không. Cũng như dân Ít-ra-en thuở xưa, chúng ta tự hỏi liệu Thiên Chúa có thật sự quan tâm đến mình không, bởi vì nhiều khi chúng ta thường cảm thấy mình đơn độc, như bị bỏ rơi, gồng gánh giữa những thăng trầm của đời sống cá nhân. Đôi khi có vài tia hy vọng thắp sáng bầu trời, nhưng thường xuyên hơn là những nỗi sợ hãi và thất vọng đan xen suốt ngày sống.

Thiên Chúa đã chọn dân Í-ra-en cho một mục đích cụ thể: qua họ, phúc lành của Thiên Chúa sẽ đến với toàn thế giới. Thiên Chúa cũng có một mục đích cụ thể cho bạn và cho tôi, cho từng người chúng ta, khi Người đưa mỗi người vào đời.

Chúng ta không phải là kết quả ngẫu nhiên của sự may rủi. Trước khi được sinh ra, chúng ta đã hiện hữu trong ý định vĩnh cửu của Thiên Chúa, Đấng có một kế hoạch cho mỗi người và đó là một kế hoạch rất tốt đẹp.

Tôi rất thích câu này từ Thánh Phaolô: Thật vậy, nếu ngay khi chúng ta còn thù nghịch với Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được hoà giải với Người, phương chi bây giờ chúng ta đã được hoà giải rồi, hẳn chúng ta sẽ được cứu nhờ sự sống của Người Con ấy (Rm 5,10).

Thật hạnh phúc biết bao vì được làm Kitô hữu: được biết Đức Giêsu như một người bạn, là Đấng Cứu Độ và là Thiên Chúa của chúng ta, biết rằng ơn cứu độ của chúng ta không tùy thuộc nơi bản thân mình. Thiên Chúa đã hoàn tất công trình cứu độ cho chúng ta rồi. Việc được vào Thiên Đàng của chúng ta đã được bảo đảm. Chúng ta không cần phải sống trong lo âu rằng mình rât có thể phải xuống hoả ngục. Đừng để kẻ thù làm bạn nghi ngờ quyền năng cứu độ của Chúa Giêsu.

Chúng ta cần giáo dục tâm trí mình bằng Tin Mừng.

Tôi thích câu nói tôi tìm thấy trên mạng: Hãy trở thành một Kitô hữu mà mỗi buổi sáng khi bạn thức dậy, ma quỷ phải hoảng hốt và thốt lên: “Khổ ta rồi, cô ấy đã thức rồi!” Dĩ nhiên, có lúc chúng ta sẽ thất bại, sẽ phạm tội.

Có một lần đọc được trên Facebook về câu chuyện một bé gái đang chơi một mình trong phòng. Trong quá trình vui chơi, em nhấn tay đầy mực sơn trên tường, vẽ nguệch ngoạc đầy trên đó. Người cha bước vào, nhìn thấy căn phòng vô cùng sửng sốt. Nhìn thấy phản ứng của bố, cô bé nói với cha mình: Bố ơi, con biết việc con làm là sai. Con biết con đáng bị đánh đòn. Nhưng lúc này, điều con cần là một cái ôm của cha. Tôi nghĩ người cha yêu thương con mình nào lại không mủi lòng để cho bé một cái ôm khi nghe những lời đó?

Sao đời sống khó khăn thế?

Có lần tôi nghe một cuộc phỏng vấn với Jordan Peterson, trongbối cảtnh ông đã trải qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống bệnh tật của bản thân và vợ ông bị ung thư, ông nói: "Chúng ta được sinh ra để phát triển tối đa những thử thách của mình". Điều đó có nghĩa là gì?

Chúng ta không được sinh ra để có một cuộc sống dễ dàng, nhưng được huấn luyện để trở thành chiến sĩ cho Chúa Kitô. Có lẽ hình ảnh người huấn luyện viên diễn tả chúng ta nên nghĩ thế nào về những khó khăn trong cuộc sống của mình.

Khi bạn muốn giành huy chương Olympic, bạn chọn cho mình một huấn luyện viên. Và khi người huấn luyện viên ấy nói: Tôi nghĩ bạn có khả năng vượt qua thử thách rất khó này, Bạn sẽ tự hào về mình và nghĩ thật là tuyệt vời. Ngay cả huấn luyện viên cũng nghĩ rằng tôi có khả năng. Nhưng khi Chúa trao cho chúng ta một thử thách, chúng ta lại nói: Chúa không thương tôi. Lạy Chúa, sao lại là con?

Đọc đến đây về tình yêu của Chúa, bạn có thể cảm thấy mình không xứng đáng và nói: Nhưng tôi không xứng đáng với tình yêu của Chúa. Nhưng đó chỉ là sự phóng chiếu lên Thiên Chúa cách người khác nhìn bạn, cách bạn đánh giá bản thân theo tiêu chuẩn của xã hội trần tục. Tình yêu Chúa không có điều kiện.

Vậy dù bạn có cảm nhân gì về bản thân, dù bạn đang ở trong hoàn cảnh nào, đang mắc phải thói nghiện nào, hay khó khăn nào, bạn không rơi vào đó chỉ trong một ngày, bạn cũng không thể bước ra khỏi nó chỉ trong một ngày. Vì thế, hãy kiên nhẫn với Thiên Chúa và với bản thân. Chúa luôn có cách để cứu thoát ta nếu ta kiên trì với Ngài.

Để kiên trì bước theo Chúa

Thật may mắn biết bao để làm người Kitô hữu Công giáo! Khi muốn cầu nguyện, chúng ta có thể cầm lấy chuỗi Mân Côi. Ban đầu có thể khó, có thể bạn chỉ đọc được một chục kinh, nhưng rồi dần dần bạn sẽ quen và có thể lần trọn chuỗi Mân Côi. Chuỗi Mân Côi chính là Tin Mừng được tóm gọn.

Với chỉ vài ngày còn lại của Mùa Vọng, bước vào Giáng Sinh và suốt cả năm phụng vụ, tôi hy vọng bạn sẽ kiên trì thực hiện ba điều: 1) cầu nguyện, bắt đầu với chuỗi Mân Côi, vì đó là bản tóm lược của Tin Mừng, bản tóm lược về lịch sử cứu độ Chúa thực hiện cho loài người, cho chính bạn.

2) Hãy để mầu nhiệm tình yêu của Chúa thấm nhập vào tâm trí bạn và xua tan lời dối trá rằng Thiên Chúa không yêu bạn, rằng bạn không xứng đáng với tình yêu của Người.
Hãy rước lễ, vì cũng như thân xác bạn sẽ yếu đuối và dễ nhiễm bệnh nếu không có đủ dinh dưỡng, linh hồn bạn cũng vậy; và 3) xưng tội.

Khi bạn cầu nguyện, rước lễ và lãnh nhận Bí tívch Hòa Giải, bạn không chỉ có thêm sức mạnh để tiếp tục tiến bước, mà bạn còn có Chúa Giêsu sống trong bạn, để rồi mỗi buổi sáng khi bạn thức dậy, ma quỷ sẽ phải bối rối nói, Khổ ta rồi, cô ấy đã thức dậy!”

Share:

Thursday, November 27, 2025

Carlo Acutis – Alberione: Hai Nhịp Tim Đưa Thánh Thể Vào Thời Đại Mới

“Một vị thánh trẻ của thời đại internet.
Một vị chân phước của sứ mạng truyền thông.
Dù cách nhau hơn 100 năm, Carlo Acutis và Alberione gặp nhau trong cùng một trung tâm: Thánh Thể.
Hành Trình Thánh Thể năm nay như làm sống lại lời mời gọi ấy:
Mọi sứ mạng bắt đầu từ Thánh Thể – và dẫn về Thánh Thể.”

Trong những ngày vừa qua, cộng đoàn dân Chúa đã quy tụ về Giáo xứ Hiển Linh và Học viện Thánh Giuse – Dòng Tên để tham dự sự kiện đặc biệt mang chủ đề:
“Thánh Thể trên đường hành hương – Từ Thánh Carlo Acutis đến Đại hội Thánh Thể.”

Trước khi dừng chân tại Giáo xứ Hiển Linh và Học viện Thánh Giuse – Dòng Tên, “Hành Trình Thánh Thể” đã trải qua hai chặng đầu đầy thiêng liêng và sốt mến:

  1. Chặng 1 tại trung tâm hành hương Đức Mẹ Núi Cúi- giáo phận Xuân Lộc
  2. Chặng 2 tại Giáo xứ Khiết Tâm- giáo hạt Thủ Đức- TGP Sài Gòn
  3. Chặng 3 tại Giáo xứ Hiển Linh và Học viện Thánh Giuse – Dòng Tên- Thủ Đức
  4. Chặng 4 tại Dòng con Đức Mẹ phù hộ FMA TamHà - Thủ Đức

Sự kiện là một chuyến hành hương nội tâm, dẫn mỗi người trở về với nguồn cội đức tin: Chúa Giêsu Thánh Thể – Nguồn mạch của Tình yêu

Thánh lễ khai mạc đã đưa cộng đoàn vào bầu khí trang nghiêm và sâu lắng. cha Tôma Vũ Ngọc Tín, S.J. – Giám đốc Mạng lưới Cầu nguyện nhấn mạnh trọng tâm chương trình là:Tôn thờ Thánh Thểvà Cảm nghiệm tình yêu của Chúa dành cho mỗi người.

Sự kiện không chỉ là một cuộc tham quan, nhưng là một lời mời bước vào một tương quan – tương quan của người được yêu và được nuôi dưỡng bởi chính Thánh Thể.

Điểm nhấn của sự kiện đến từ bộ sưu tập các phép lạ Thánh Thể do Thánh Carlo Acutis sưu tầm và thiết kế.
Người thiếu niên trẻ tuổi nhưng đã biết dùng công nghệ – truyền thông để: làm cho các phép lạ Thánh Thể được biết đến trên toàn thế giới; đánh động trái tim vô số người trẻ;chứng minh rằng đức tin luôn được “trẻ hóa ”, “sống động”, và “gần gũi”.

Carlo đã sử dụng những phương tiện thời đại để nói về điều tối thượng và vĩnh hằng.

Điểm độc đáo ấy đã tạo nên nhịp cầu nối giữa đức tin và thời đại số – điều mà Giáo Hội hôm nay không ngừng thao thức.

Khi nhìn vào Carlo, người trẻ thời đại kỹ thuật số, chúng ta không thể không nhớ đến một “người tiên phong” của hơn một thế kỷ trước: Chân phước Giacôbê Alberione – Đấng sáng lập Gia đình Phaolô, trong đó có Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô.

Năm 1900, trong đêm giao thừa, Chúa đã soi sáng cho chàng thanh niên Alberione về tương lai của một sứ vụ: loan báo Tin Mừng bằng các phương tiện truyền thông.

Alberione và Carlo – dù cách nhau hơn 100 năm – lại gặp nhau trong cùng một lý tưởng:

  1. Đưa Thánh Thể vào tâm điểm cuộc đời.
  2. Dùng truyền thông như nhịp cầu đưa con người đến gặp Chúa Giêsu.

Nếu Carlo làm điều đó qua Internet, thì Alberione đã mở đường bằng báo chí, sách vở, phim ảnh, radio…
Cả hai đều sống cùng một niềm xác tín:
“Tất cả bắt đầu từ Thánh Thể và dẫn về Thánh Thể.”

Với linh đạo và sứ mạng này,  Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô luôn đặt Thánh Thể làm trọng tâm của đời sống thiêng liêng và là nguồn sức mạnh của sứ vụ truyền thông.
Chân phước Alberione khẳng định:

“Mọi công việc tông đồ của chúng ta phải bắt đầu từ Thánh Thể và trở về với Thánh Thể.” Từ đó, linh đạo của Dòng được xây dựng trên ba chiều kích:

  1. Sống Thánh Thể – để lắng nghe và kết hợp với Chúa Giêsu.
  2. Trở nên Thánh Thể – để mọi hoạt động truyền thông trở thành lời cầu nguyện sống động.
  3. Bước đi theo Chúa Giêsu Thánh Thể – để trở nên tông đồ giữa thế giới hôm nay.

Trải qua hơn 100 năm, tại Ý, Mỹ, Đài Loan, Hồng Kông, Việt Nam và hơn 50 quốc gia khác, sứ mạng ấy vẫn tiếp tục với cùng một nhịp tim:
Thánh Thể là ánh sáng – Truyền thông là khí cụ.

Những cuộc phỏng vấn người tham dự trong sự kiện đã để lại nhiều tâm tình xúc động:

  1. Có bạn trẻ nói rằng lần đầu tiên họ cảm thấy “Thánh Thể rất gần gũi”.
  2. Có giáo dân chia sẻ rằng nhìn lại các phép lạ Thánh Thể giúp họ “trở về với đức tin cách mạnh mẽ hơn”.
  3. Có tu sĩ xúc động vì thấy “đời sống truyền thông và đời sống Thánh Thể thật ra chỉ là một dòng chảy duy nhất”.

Tất cả như khẳng định rằng: Thánh Thể đang hoạt động, đang biến đổi, đang đánh thức tâm hồn từng người.

Sự kiện “Thánh Thể trên đường hành hương” như một lời mời gọi:

  1. Hãy để Thánh Thể trở nên lương thực của đời sống thiêng liêng.
  2. Hãy để truyền thông trở thành phương tiện đưa ánh sáng Tin Mừng đến những nẻo đường mới.
  3. Hãy để linh đạo Alberione – Carlo Acutis tiếp tục sống động trong đời sống Giáo Hội hôm nay.

Giữa một thế giới chuyển động không ngừng, Thánh Thể vẫn là điểm tựa, là nguồn sống, là ánh sáng soi đường.

Và giữa thời đại truyền thông bùng nổ, sứ mạng của Dòng Nữ Tử Thánh Phaolô vẫn vang vọng lời của Đấng sáng lập: “Đưa Chúa Giêsu – Đường, Sự Thật và Sự Sống – đến cho thế giới bằng tất cả mọi phương tiện .”

Nguyện xin Chúa Giêsu Thánh Thể tiếp tục hướng dẫn từng bước trên hành trình, và xin cho sứ mạng truyền thông của Dòng trở nên nhịp cầu đưa tình yêu Thiên Chúa đến với mọi con người.

Hiện bộ sưu tập Phép Lạ Thánh Thể của Thánh Carlo Acutis vẫn đang tiếp tục hành trình đến nhiều giáo xứ.

Mời các bạn theo dõi để biết thêm thời gian và địa điểm cử hành.

Share:

Friday, June 6, 2025

Khoá tìm hiểu ơn gọi 2025

Share:

Sunday, January 26, 2025

Thông điệp của ĐTC Phanxicô nhân ngày Thế Giới Truyền Thông Xã Hội Lần Thứ 59

Chủ đề: Hãy lan tỏa niềm hy vọng trong tâm hồn anh chị em với lòng hiền hòa và sự kính trọng

NỘI DUNG THÔNG ĐIỆP:

Anh chị em thân mến!

Trong thời đại của chúng ta, thời đại đầy rẫy thông tin sai lệch và sự chia rẽ, khi một số đơn vị quyền lực kiểm soát một khối lượng dữ liệu và thông tin khổng lồ chưa từng có, tôi muốn ngỏ lời với anh chị em như một người hiểu rõ tầm quan trọng – hơn bao giờ hết – của công việc mà anh chị em đang thực hiện với tư cách là những nhà báo và những người làm truyền thông. Những nỗ lực dũng cảm của anh chị em trong việc đặt trách nhiệm cá nhân và tập thể đối với tha nhân vào trọng tâm của truyền thông thực sự là điều rất cần thiết.

Khi suy tư về Năm Thánh mà chúng ta đang cử hành trong năm nay, như một thời điểm ân sủng giữa những biến động của thời đại, tôi muốn trong Sứ điệp này mời gọi anh chị em hãy trở thành những “người truyền tải niềm hy vọng”, bắt đầu từ sự đổi mới công việc và sứ mạng của mình theo tinh thần Tin Mừng.

'THANH LỌC' NGÔN TỪ TRUYỀN THÔNG

Ngày nay, thay vì vun trồng hy vọng, truyền thông thường gieo rắc sợ hãi, tuyệt vọng, định kiến, oán giận, cuồng tín, thậm chí cả hận thù. Nhiều khi, truyền thông làm méo mó thực tế để kích thích những phản ứng bản năng; nó sử dụng lời nói như những lưỡi dao sắc bén; thậm chí còn dùng thông tin sai lệch hoặc bóp méo một cách tinh vi để gửi đi những thông điệp nhằm khuấy động, khiêu khích hoặc làm tổn thương. Tôi đã nhiều lần kêu gọi rằng chúng ta cần “giải trừ vũ khí” (disarm) trong truyền thông và thanh lọc nó khỏi sự hung hăng. Thực tế không bao giờ nên bị giản lược thành những khẩu hiệu rỗng tuếch. Chúng ta đều nhận thấy rõ – từ những chương trình tranh luận trên truyền hình đến những cuộc tấn công bằng lời trên mạng xã hội – nguy cơ rằng mô hình cạnh tranh, đối kháng, ý chí thống trị và thao túng dư luận đang dần chiếm ưu thế.

Còn một hiện tượng khác cũng rất đáng lo ngại: điều chúng ta có thể gọi là “phân tán sự chú ý có chủ đích” thông qua các hệ thống kỹ thuật số. Những hệ thống này, bằng cách lập hồ sơ chúng ta dựa trên logic thị trường, đã thay đổi cách chúng ta cảm nhận thực tại. Kết quả là, chúng ta thường cảm thấy bất lực khi chứng kiến một hình thức phân mảnh các mối quan tâm, điều này làm xói mòn nền tảng của đời sống cộng đồng, khả năng cùng nhau hướng tới lợi ích chung, lắng nghe và thấu hiểu quan điểm của nhau. Việc tìm kiếm một “kẻ thù” để công kích dường như trở thành cách duy nhất để khẳng định bản thân. Nhưng khi chúng ta biến người khác thành “kẻ thù”, khi chúng ta phớt lờ nhân cách và phẩm giá của họ để chế giễu và hạ thấp họ, chúng ta cũng đánh mất khả năng gieo mầm hy vọng. Như Don Tonino Bello từng nói, mọi xung đột “bắt đầu khi khuôn mặt của từng cá nhân mờ nhạt và biến mất”. [1] Chúng ta không được để mình rơi vào lối suy nghĩ này.

Thật vậy, hy vọng không phải là điều dễ dàng. Georges Bernanos từng nói: “Chỉ những ai đủ can đảm để từ bỏ những ảo tưởng và dối trá mà họ từng xem là nơi an toàn – và nhầm lẫn đó là hy vọng – mới có khả năng hy vọng... Hy vọng là một sự mạo hiểm cần phải chấp nhận. Đó là mạo hiểm của mọi sự mạo hiểm”. [2] Hy vọng là một nhân đức âm thầm, bền bỉ và kiên nhẫn. Đối với người Kitô hữu, hy vọng không phải là một lựa chọn, mà là một điều kiện cần thiết. Như Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI đã viết trong Thông điệp Spe Salvi, hy vọng không phải là sự lạc quan thụ động, mà là một nhân đức “hành động” có khả năng thay đổi cuộc sống chúng ta: “Ai có hy vọng thì sống khác đi; người hy vọng được ban tặng món quà của một cuộc sống mới” (số 2).

LÀM CHỨNG VỚI SỰ HIỀN HÒA VỀ NIỀM HY VỌNG TRONG LÒNG CHÚNG TA

Trong Thư thứ nhất của Thánh Phêrô (3,15-16), chúng ta được mời gọi chiêm ngắm một sự tổng hợp tuyệt vời, trong đó niềm hy vọng được gắn kết chặt chẽ với chứng tá và việc truyền thông Kitô giáo: “Hãy tôn Đức Kitô là Chúa trong lòng anh em. Hãy luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai hỏi về niềm hy vọng của anh em, nhưng hãy trả lời với sự hiền hòa và lòng kính trọng”. Tôi muốn cùng anh chị em suy tư về ba thông điệp mà chúng ta có thể rút ra từ những lời dạy này.

  • “Hãy tôn Đức Kitô là Chúa trong lòng anh em”. Đối với người Kitô hữu, niềm hy vọng có một khuôn mặt – khuôn mặt của Chúa Kitô Phục Sinh. Lời hứa của Ngài rằng luôn hiện diện với chúng ta qua ân sủng của Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh giúp chúng ta hy vọng, ngay cả khi mọi hy vọng dường như không còn. Chính nhờ đó, chúng ta có thể nhận ra sự thiện hảo âm thầm hiện diện, ngay cả giữa những hoàn cảnh tưởng chừng như tuyệt vọng.

  • Thông điệp thứ hai nhắn nhủ chúng ta rằng hãy luôn sẵn sàng để giải thích về niềm hy vọng trong lòng mình. Điều đáng chú ý là Thánh Phêrô mời gọi chúng ta trả lời “cho bất cứ ai” đặt câu hỏi. Người Kitô hữu không chỉ là những người “nói về” Thiên Chúa, mà là những người để đời sống mình phản chiếu vẻ đẹp của tình yêu Ngài và một cách sống hoàn toàn mới. Tình yêu ấy không chỉ được nói ra, mà được sống, và chính tình yêu ấy khơi lên những câu hỏi: Tại sao bạn sống như thế? Tại sao bạn lại khác biệt?

  • Cuối cùng, lời của Thánh Phêrô còn dạy chúng ta một điều quan trọng: câu trả lời của chúng ta phải được thực hiện “với sự hiền hòa và lòng kính trọng”. Truyền thông Kitô giáo – và cả truyền thông nói chung – cần được thực hiện trong sự gần gũi và dịu dàng, như một cuộc trò chuyện giữa những người bạn đồng hành trên hành trình. Đây chính là cách mà nhà truyền thông vĩ đại nhất, Chúa Giêsu thành Nazareth, đã làm. Khi Ngài đồng hành cùng hai môn đệ trên đường Emmaus, Ngài đã trò chuyện với họ, làm cho lòng họ bừng cháy khi Ngài giải thích mọi sự dưới ánh sáng của Kinh Thánh.

Tôi mơ ước về một nền truyền thông kết nối chúng ta như những người bạn đồng hành, cùng bước đi bên cạnh anh chị em mình, thắp lên trong họ ngọn lửa hy vọng giữa những bất ổn của thời đại. Một nền truyền thông chạm đến trái tim, thay vì khơi gợi sự phòng thủ hay giận dữ, lại gieo mầm cho sự cởi mở và tình bạn. Một nền truyền thông biết cách hướng đến vẻ đẹp và hy vọng ngay cả trong những hoàn cảnh tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, vun đắp sự cam kết, đồng cảm và quan tâm đến tha nhân. Một nền truyền thông giúp chúng ta “nhận ra phẩm giá của mỗi con người, và [cùng nhau] chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta” (Dilexit Nos, 217).

Tôi mơ về một nền truyền thông không gieo rắc những ảo tưởng hay nỗi sợ hãi, mà mang đến lý do để hy vọng. Martin Luther King đã từng nói: “Nếu tôi có thể giúp ai đó trên hành trình của mình, nếu tôi có thể làm ai đó vui lên bằng một lời nói hay bài hát... thì cuộc sống của tôi sẽ không vô nghĩa”. [3] Để làm được điều đó, chúng ta cần được chữa lành khỏi “căn bệnh” tự mãn và tự quy chiếu, và tránh nguy cơ lớn tiếng át đi người khác nhằm làm cho tiếng nói của mình được nghe thấy. Một người truyền thông tốt sẽ giúp người nghe, người đọc hoặc người xem cảm thấy được tham gia, cảm thấy gần gũi, khơi dậy phần tốt đẹp nhất trong chính họ và bước vào câu chuyện với một thái độ tích cực. Truyền thông như thế giúp chúng ta trở thành “những người hành hương của hy vọng”, là khẩu hiệu của Năm Thánh hiện nay.

CÙNG NHAU HY VỌNG

Hy vọng không bao giờ là chuyện của riêng ai, mà luôn là một dự án của cộng đồng. Hãy thử dừng lại và suy ngẫm về thông điệp tuyệt vời mà Năm Hồng Ân này mang lại. Tất cả chúng ta – không trừ một ai! – đều được mời gọi để bắt đầu lại, để cho Thiên Chúa nâng chúng ta dậy, ôm lấy chúng ta và tuôn đổ lòng thương xót của Ngài. Ở đây, khía cạnh cá nhân và cộng đồng hòa quyện làm một: chúng ta cùng nhau bước đi, đồng hành với biết bao anh chị em, và cùng nhau vượt qua Cửa Thánh.

Năm Thánh mang trong mình nhiều ý nghĩa xã hội sâu sắc. Hãy nghĩ đến, chẳng hạn, thông điệp về lòng thương xót và niềm hy vọng dành cho những ai đang sống trong cảnh tù đày, hay lời mời gọi đến gần hơn và thể hiện sự dịu dàng đối với những người đau khổ và bị gạt ra bên lề xã hội. Năm Thánh nhắc nhở rằng những ai kiến tạo hòa bình “sẽ được gọi là con cái Thiên Chúa” (Mt 5,9). Qua đó, Năm Thánh khơi dậy trong chúng ta niềm hy vọng, mời gọi một cách truyền thông đầy chú ý, dịu dàng và sâu sắc, có khả năng mở ra những con đường đối thoại. Chính vì thế, tôi khuyến khích anh chị em hãy tìm kiếm và chia sẻ những câu chuyện về lòng tốt đang ẩn giấu trong từng biến chuyển của tin tức, giống như những người đãi vàng không ngừng sàng lọc cát để tìm được một hạt vàng quý giá. Tìm kiếm những hạt giống hy vọng và làm cho chúng được biết đến là một điều tuyệt vời. Điều này giúp thế giới của chúng ta bớt đi sự điếc lác trước tiếng kêu của người nghèo, bớt vô cảm, và bớt khép kín vào chính mình. Mong rằng anh chị em luôn tìm thấy những tia sáng của lòng tốt, những điều khơi lên trong chúng ta niềm hy vọng. Một cách truyền thông như thế có thể xây dựng sự hiệp thông, giúp chúng ta cảm thấy bớt cô đơn và nhận ra tầm quan trọng của việc cùng nhau bước đi.

HÃY LẮNG NGHE TIẾNG NÓI CỦA TRÁI TIM

Anh chị em thân mến, trước những thành tựu kỳ diệu của công nghệ, tôi mời gọi anh chị em hãy quan tâm đến trái tim mình, đến đời sống nội tâm. Điều đó có nghĩa là gì? Hãy để tôi chia sẻ một vài suy tư.

Hãy sống hiền hòa và đừng bao giờ quên những khuôn mặt của người khác; hãy nói từ trái tim đến trái tim với những người mà anh chị em phục vụ qua công việc của mình.

Đừng để những phản ứng bộc phát dẫn dắt cách anh chị em truyền thông. Hãy luôn gieo hy vọng, ngay cả khi điều đó thật khó khăn, ngay cả khi phải trả giá, ngay cả khi dường như không mang lại kết quả.

Hãy nỗ lực xây dựng một nền truyền thông có thể chữa lành những vết thương của nhân loại.

Hãy mở lòng để đón nhận sự tín thác chân thành, giống như một bông hoa mảnh mai nhưng kiên cường, không bị khuất phục bởi những thử thách của cuộc sống, mà vẫn nở rộ và lớn lên ở những nơi không ngờ nhất. Sự tín thác ấy hiện diện trong lời cầu nguyện đầy hy vọng của những người mẹ mong mỏi con mình trở về từ chiến trường, trong niềm hy vọng của những người cha chấp nhận hiểm nguy để di cư, tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn. Nó cũng hiện diện trong ánh mắt ngây thơ của những đứa trẻ vẫn chơi đùa, cười nói và tin vào cuộc sống, dù giữa đống đổ nát của chiến tranh hay trên những con phố nghèo nàn của các khu ổ chuột.

Hãy trở thành những chứng nhân và người thúc đẩy một nền truyền thông không mang tính gây hấn; hãy lan tỏa văn hóa chăm sóc, xây dựng những nhịp cầu và phá bỏ những rào cản hữu hình lẫn vô hình của thời đại.

Hãy kể những câu chuyện thấm đẫm niềm hy vọng, hãy quan tâm đến vận mệnh chung của nhân loại, và cùng nhau viết nên lịch sử cho tương lai.

Tất cả những điều này chúng ta có thể làm, nhờ ân sủng của Thiên Chúa mà Năm Thánh giúp chúng ta lãnh nhận cách dồi dào. Đây là lời cầu nguyện của tôi dành cho anh chị em, và với lời cầu nguyện ấy, tôi chúc lành cho từng người và công việc của anh chị em.

Rôma, Đền Thánh Gioan Latêranô, ngày 24 tháng 01 năm 2025,

Lễ Kính Thánh Phanxicô Salêsiô

ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

Nguồn: LIX World Communications Day, 2025 - Share with gentleness the hope that is in your hearts (cf. 1 Pet 3:15-16) | Francis

Chuyển ngữ: Tu sĩ Lm. Phêrô Nguyễn Văn Dũng, OFM (www.communication-theology.com)

Share:

BTemplates.com