Friday, November 11, 2022

Trở nên Chúa Giêsu

Noi gương Thánh Phaolô, Nữ tử Thánh Phaolô tận hiến đời mình để trở nên tông đồ của Chúa Giêsu cho thế hệ hôm nay, loan báo tin mừng hòa giải giữa loài người và Thiên Chúa nhờ công việc cứu rỗi của Chúa Giêsu, qua những bản in ấn, những trao đổi mà phương tiện thông tin liên lạc thời đại cho phép. Thánh Phaolô đã trở nên người du hành của Chúa, đi khắp nơi để rao giảng Tin Mừng, dạy dỗ mọi người rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, lập các nhóm Kitô giáo, hướng dẫn đoàn chiên của Chúa qua các lá thư ngài viết. Thánh Phaolô, sau khi đã lãnh nhận mạc khải về Chúa Giêsu Phục Sinh, sống không vì một nguồn lực nào khác ngoài trừ tình yêu của Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã chịu đóng đanh trên thập giá cho ngài. Thánh Phaolô được thu hút và nắm đoạt bởi Đức Kitô, được thúc đẩy bởi Thần Khí của Chúa Kitô để rao giáng Tin Mừng. Nữ Tử Thánh Phaolô nhận lấy nguồn lực sức sống này của Thánh Phaolô làm động lực cho việc tông đồ của mình.

  • Tông đồ là một người có Chúa trong tâm hồn và tỏa lộ Ngài cho những người xung quanh.
  • Tông đồ là một vị thánh tích lũy kho tàng và trao tặng phần thặng dư của kho tàng đó cho nhân loại.
  • Tông đồ là môt người có trái tim nồng cháy với tình yêu của Chúa và tha nhân.
  • Tông đồ là bình sành được chọn để tuôn tràn hồng ân của Thiên Chúa và những linh hồn đang khao khát được uống thỏa thuê.
  • Tông đồ là đền thờ của Chúa Ba Ngôi, nơi Chúa chủ động cách tuyệt hảo. ...Người tông đồ biểu lộ sự hiện diện của Chúa qua hết mọi tỉ mỉ—qua lời nói, việc làm, việc cầu nguyện, cử chỉ, thái độ, dù là nơi công cộng hay trong phòng kín—tất cả con người của họ.
  • Sống đời Chúa! Và trao tặng Chúa!
--Chân Phước Giacômô Alberione
Share:

Tuesday, October 18, 2022

Ngày Lễ của Chân phước Timôthê Giaccardo, 19 tháng 10

Bài đọc 2 trong Kinh Sách cho ngày lễ của Chân phước Timôthê Giaccardo

Từ sách Queen of the Apostles của Chân phước Timôthê Giaccardo (Xuất bản lần thứ 2. Pp.177ff.XVI Xem xét).

Việc tông đồ của in ấn là việc rao giảng lời Chúa bằng văn bản, được thực hiện bởi thẩm quyền của Hội thánh.

Đức Maria Chí Thánh là Nữ Vương của việc tông đồ in ấn, vì Mẹ là Nữ Vương các Thánh Tông đồ, và việc tông đồ in ấn, theo ĐGH Piô XI, “là một hoạt động có tính cách tông đồ nhất mà một người có thể thực hiện.” Chúng ta vẫn gọi Đức Maria Nữ Vương dịu dàng và uy quyền của các Tông Đồ, Nữ Vương của việc in ấn, vì việc in ấn không làm mất đi vương quyền hoàn cầu của Đức Trinh Nữ và giúp đem mọi sự dưới quyền lực của Mẹ.

Truyền thông in ấn mà Nữ Vương của nó là người Mẹ thánh thiện, là Phúc Âm đến từ Tông tòa Thánh Phêrô: vì phương tiện truyền thông này, Đức Maria là Nữ Vương của tình yêu, đấng soi sáng, an ủi, chúc phúc và ban thưởng. Hãy tin vào truyền thông in ấn Công Giáo vì nó được đặt dưới sự chỉ huy của Đức Maria; hãy sợ những in ấn chống lại Mẹ Maria vì nó tìm cắn gót Mẹ. Việc tông đồ in ấn, được diễn tả qua sách vở và báo chí, là lời của Thiên Chúa hằng sống và đầy tình yêu, tương tự như việc giảng dạy lời hằng sống của Đấng Cứu Độ, được diễn tả qua âm thanh của tiếng nói.

Việc tông đồ của báo chí là rao giảng lời Chúa bằng văn bản, được  thực hiện bởi thẩm quyền của Giáo Hội. Vì thế đây là việc công bố, bảo vệ, giải thích, truyền bá, áp dụng và phổ biến tin mừng mà đã lãnh nhận từ Giáo Hội Công Giáo. Đây là sự phổ biến lời của ĐTC, dù là lời trang trọng và không thể sai lầm hay là lời thường huấn, hoàn vũ và chắc chắn của quyền giáo huấn của Giáo Hội. Việc tông đồ của phương tiện in ấn là điều hoàn toàn siêu nhiên vì điều mà nó hướng về, lệnh truyền mà từ đó nó phát xuất, đối tượng mà nó phục vụ, và quyền bính mà từ đó nó hoạt động. Nhưng dĩ nhiên phương tiện in ấn là một vương quốc, và Đức Maria cầm quyền của vương quốc này.

Hiện tượng của phương tiện in ấn hiện nay có lẽ là biểu hiện chủ yếu trong lĩnh vực hoạt động của con người, và một trong những phương kế của lòng nhiệt thành.

Phần nhiều những hoạt động trí óc của con người được dành riêng cho phương tiện in ấn. Báo chí là sự đói khát của ngày hôm nay, hơi thở của ngày hôm nay; báo chí đưa ra những ý tưởng, hướng dẫn ý chí, hình thành lương tâm, chiếm ưu thế trên ý kiến công chúng.

Báo chí, những in ấn, được mọi người biết đến với cái tên rất “đúng và biểu cảm”, “ông vua của thời đại”; nhờ các in ấn mà nhân loại nhận ra Đức Maria rất thánh là Nữ Vương.

Việc tông đồ in ấn, tương tự như việc giảng dạy, là một bí tích cao cả của Giáo Hội; vì là sự phổ biến Mặc khải, việc tông đồ in ấn tham dự vào mầu nhiệm cao cả của công việc cứu độ, đó là, sự thật, đường và sự sống.

Thiên Chúa là tác giả đầu tiên. Ngài đã ra lệnh để viết, như Ngài đã ra lệnh để giảng dạy, nhưng thường xuyên hơn, Ngài ra lệnh để viết. Đây là sự bác ái của ánh sáng, của đức tin; là con đường dẫn đến ân sủng, đến với sự cứu độ và niềm vui.

Thánh Phaolô là một vị tông đồ nhiệt thành nhất, tuy nhiên những người biết thần khí của ngài cách sâu sắc nói với chúng ta: nếu Thánh Phaolô trở lại với thế giới hôm nay, ngài sẽ là một nhà báo: “Cái viết là miệng lưỡi của tôi.” Đức Maria Rất Thánh hướng ánh mắt và tất cả trái tim trên thông tin hùng vĩ của sự tốt lành mà Chúa Quan Phòng đã trao ban cho thế giới.

Share:

Friday, September 23, 2022

Tông đồ của Lời Chúa

Tông đồ của Lời Chúa

Cha Alberione đã thấu hiểu tầm quan trọng của Lời Chúa ngay từ những năm còn là chủng sinh, trong “trường học” của thánh Tông đồ Phaolô, là đấng “được dành riêng” cho Tin Mừng và được sai đi loan báo Tin Mừng cho mọi dân tộc. Cha viết: “Có lần trong những giờ chầu Thánh Thể, tôi nhận được một ánh sáng rất rõ rệt liên quan đến kho tàng quý giá mà Chúa Giêsu muốn ban cho Gia đình Phaolô, ấy là việc loan báo Tin Mừng.” Trong ánh sáng ấy, Cha Alberione hiểu được ba điều:

- Tin Mừng kết hợp với giáo lý phải đi vào mọi gia đình;
- Tin Mừng phải được giải thích theo ý Giáo Hội — vì vậy, phải có những chú thích mang tính giáo lý ở cuối mỗi trang: tín lý, luân lý và phụng vụ.
- Tin Mừng phải được tôn kính cách đặc biệt, phải được giữ gìn cách kính trọng; và việc giảng thuyết—hơn là những gì đã và đang được thực hành—phải trao ban Lời Chúa và phải được mô phỏng theo Lời Chúa.

Trên hết, Tin Mừng phải được sống trong trí óc, trong trái tim và trong hành động. Đau lòng khi nhận thấy Tin Mừng ít được người ta đọc vào thời điểm lúc ấy, và Tin Mừng— “sách của Thiên Chúa, sách của con người”—vẫn còn xa lạ, không chỉ với các Kitô hữu, mà còn với cả hàng giáo sĩ và giới tu sĩ, Cha Alberione đã bắt đầu công việc truyền bá Sách Thánh và Tin Mừng, với sự trợ giúp của các sinh viên trong chủng viện.

Mỗi năm, vào dịp lễ Thánh Cêcilia, Cha Alberione đều ngừng lại để suy ngắm những lời ghi trong phụng vụ về lễ này: “Trinh nữ Cêcilia luôn mang theo Tin Mừng của Đức Kitô trên trái tim của thánh nữ…” Cha cũng đã mang theo Tin Mừng này trong suốt cuộc đời cha. Và chương trình quan trọng này đã sinh nhiều hoa trái dồi dào cho các con cái của cha. Cha viết cho họ như sau: : “Sự phổ biến Thánh Kinh phải là mục tiêu đầu tiên và quan trọng nhất trong tất cả các hoạt động tông đồ của chúng ta”.

“Chúng ta được sinh ra từ Lời Chúa, cho Lời Chúa và trong Lời Chúa. Vì thế, chúng ta phải chắc chắn rằng tất cả những sách, phim, truyền hình, ghi âm, v.v… của chúng ta sẽ luôn là và chỉ là một sự nối dài, một tiếng vọng lại, một sự tiếp tục, một sự toả sáng của Kinh Thánh, mà đặc biệt là của Phúc Âm”. Thánh Phaolô là người hướng dẫn của chúng ta về điểm này.

Share:

Friday, September 16, 2022

Sự bảo đảm và chương trình của Chúa

Chính xác là trong suốt kỳ hạn thử thách khắc nghiệt của căn bệnh, suốt những năm đầu đảm trách công việc, khi mà sự hiện diện của cha là hết sức cần thiết, thì Thầy Chí Thánh—với toàn thân tỏa sáng—đã hiện ra với cha trong một giấc mơ nhiệm mầu và đã làm cho cha vững tâm: “Đừng sợ! Thầy ở với các con. Từ đây (Nhà Tạm) Thầy sẽ soi sáng. Hãy sống với tâm hồn sám hối.”

Khi Cha Alberione kể lại cho cha linh hướng giấc mơ của mình, vị này đã nói: “Hãy an lòng. Mơ hay không, những lời được nói ra là những lời thánh. Con hãy làm cho những lời ấy trở nên chương trình thực tiễn của đời sống và ánh sáng soi cho chính con và cho tất cả các thành viên của Gia đình Phaolô.” Những lời này―“trọng tâm Thánh Thể” này―tạo nên nền tảng của Gia đình Phaolô, và là “nguồn mạch” từ đó phát sinh mọi sự. Trong tất cả các nguyện đường của dòng Thánh Phaolô, người ta đều thấy những câu chữ này nằm ở gần Nhà Tạm. Việc tôn thờ Thánh Thể là cội rễ của đời sống cầu nguyện cũng như của công việc tông đồ trong mọi dạng thức: “Chính từ nơi đây.”

Những dự án đã lần lượt phát triển, như ngọn lửa bùng cháy, và luôn luôn ở vào những thời điểm xem ra khó khăn nhất. Ngay cả đến cuộc sống của Cha Sáng Lập cũng bị đe dọa vì công việc cá biệt mà cha sắp thực hiện (điều này xảy ra ở Torinô vào năm 1921). Nhưng những sự khó kia dường như lại giúp cho cuộc sống được có thêm những khởi xướng. Cha Alberione và những người con của cha biết rằng mọi sự đều là quà tặng và là công trình của Chúa Giêsu Thánh Thể. Cha luôn giáo huấn cách thức để biện phân những yếu tố nào trong ơn gọi đến từ Thiên Chúa và những yếu tố nào đến từ con người. “Mọi danh dự và vinh quang là của Chúa; mọi khinh bỉ là của chúng ta.” Trên nền tảng của sự khiêm hạ này, công việc bén rễ và phát triển vượt xa những gì đã được hình dung.

Share:

Friday, September 2, 2022

Thiên Chúa luôn đáp lời và ra tay cứu giúp

Từ năm 1914 [những năm đầu của việc thành lập Gia đình Phaolô], từ những chỗ ở đầu tiên―hầu hết là những khu nhà thuê bất đắc dĩ, nghèo hèn, không thoải mái―chúng tôi chuyển đến cơ sở của Nhà tại Alba năm 1920, chẳng bao lâu sau được mở rộng để có thể là chỗ ở cho những thanh thiếu niên gia nhập hội dòng ngày càng đông.

Luôn luôn như thế, mọi sự được khai sinh và lớn lên từ giữa những khó khăn không thể tin nổi. Chính Cha Alberione đã nói về điều này như sau: “Nhiều lúc những nhu cầu cơ bản trở nên khẩn cấp và nghiêm trọng, và mọi hy vọng cũng như sáng kiến của con người đều bế tắc. Chúng ta cầu nguyện và tìm cách bỏ đi những cám dỗ tội lỗi nghịch với đức nghèo khó… Và sau đó, những giải pháp không hề được nghĩ tới lại xuất hiện. Tiền bạc đã đến từ những khoản cho vay ngắn hạn hoặc từ những nhà hảo tâm mới. Mọi thứ khác xảy ra mà tôi không thể nào lý giải được. Năm tháng trôi qua; nhiều người dự đoán là sẽ phá sản, những cáo buộc về rối loạn tâm thần cũng dần tan biến và mọi sự lại có kết cục tốt đẹp dù phải rất cố gắng. Không chủ nợ nào bị mất một xu, và những nhà cung cấp, những thợ nề, những công ty… tất cả vẫn tiếp tục tin cậy chúng ta. Có nhiều nhà hảo tâm đã giúp đỡ nhiều lần! Nhưng thực tế cũng có nhiều chống đối. Cha Giaccardo đã từng nói: ‘Tôi cảm thấy tiếc thay cho những ai cố tình phản đối chúng ta, ngay cả khi họ có niềm tin vững mạnh. Tôi biết một số người trong họ đã bị trừng phạt.’”

Tuy nhiên, Cha Alberione vẫn thường hay trả lời rằng: “Tôi biết có rất nhiều người được phúc lành vì đã gởi những ơn gọi đến cho Thánh Phaolô và đã giúp đỡ chúng ta.”

Bí quyết của thành quả đáng mừng này là gì? Chỉ là đức tin.

Bằng chứng được Chúa cứu

Thiên Chúa luôn đáp lời và ra tay cứu giúp khi ta phải đối mặt với những nỗi lo sợ. Cha Alberione rất can đảm nhưng đồng thời cũng rất lo sợ: “Tôi sợ rằng mình khinh suất nghiêm trọng trong việc tập hợp những người này cho một sứ vụ có nguy cơ chết yểu nếu bỏ cuộc giữa chừng.”

Nhưng Cha Alberione đã không còn do dự nữa sau khi vị linh hướng của cha bảo cha rằng: “Chúa Giêsu sẽ chu cấp và chăm lo tốt hơn cho cha; cha hãy tin tưởng mà tiến bước.”

Lời cầu nguyện của Cha Alberione được Chúa chấp nhận, và cha đã được nghe những lời này “bên trong” tâm hồn mình: “Con có thể sai lầm, nhưng Ta không sai lầm. Mọi ơn kêu gọi đều chỉ phát xuất từ nơi Ta, không phải nơi con. Đó là dấu bề ngoài cho biết Ta ở với Gia đình Phaolô.”

Và Cha Alberione đã tín thác, ngay cả khi chứng bệnh lao phổi đã đe dọa lấy đi tất cả của cha. Để rồi sau đó, cha chỉ còn giữ lại sự khiêm nhường và tin tưởng. Công việc là của Chúa, không phải của cha. Vậy tại sao phải sợ? Và niềm tin của cha không hề lay chuyển.

Share:

Thursday, August 25, 2022

Chúa Giêsu Thánh Thể

Chúa Giêsu Thánh Thể chính là nguồn mạch và là tâm điểm công việc tông đồ của Cha Alberione. Ở đây chứa đựng lời giải thích duy nhất về hoa quả sum sê của cha. Không có Thánh Thể, việc tông đồ không thể sinh hoa kết quả.

“Con được sinh ra từ Thánh Thể.” Với những ngôn từ giản dị và rõ nét, Cha Alberione đã thuật lại giấc mơ mà cha đã gặp “trong lúc hết sức khó khăn.” Thầy Giêsu đã nói với cha: “Đừng sợ. Ta ở với con. Từ đây Ta muốn chiếu sáng. Hãy sống đời sám hối.” “Cụm từ  ‘từ đây’ đến từ Nhà Tạm, rất mạnh mẽ như là để cha hiểu rằng mọi ánh sáng phải được đón nhận từ Thầy Giêsu.”

Vì lý do này, Cha Alberione không muốn Chúa Giêsu ở lại một mình trong các nhà thờ của dòng Phaolô. Đó là lý do tại sao hết thảy các thành viên của Gia đình Phaolô phải tôn thờ bí tích Thánh Thể nhiều giờ, tùy vào những quy luật của các Hội dòng. Vì lý do này, các chị dòng Nữ Môn Đệ đặc biệt chầu Thánh Thể hai giờ đồng hồ mỗi ngày. Không có tu sĩ Phaolô nào được phép mải mê công việc mà bỏ quên đi điều thiết yếu. Cha Alberione đã lưu ý đến lời cảnh cáo của Thánh Kinh: “Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công.”

Bản thân cha là bậc thầy của việc chầu kính Thánh Thể và của đời sống Thánh Thể, hằng ngày trung thành với 2 tiếng cầu nguyện trước Nhà Tạm: “Gia đình Phaolô được sinh ra từ Nhà Tạm. Các con được sinh ra từ Thánh Thể và Chén thánh…. Bao lâu các con trung tín với nguồn mạch này mà từ đó các con được sinh ra, các con sẽ có ân sủng và sự sống.”

Share:

Wednesday, August 24, 2022

Những ân ban của Thiên Chúa

Cha Alberione suốt cả cuộc đời đã tôn nhận thánh Tông Đồ Phaolô không chỉ làm người bảo trợ và thầy dạy, mà còn là kiểu mẫu, một kiểu mẫu được quý chuộng bởi vì thánh nhân được Thiên Chúa ban cho những ân sủng hết sức đặc biệt.

Như Thánh Phaolô, duy một lần ám chỉ đến những ân sủng này khi ngài viết, dường như để tự biện minh cho việc được đưa lên tầng trời thứ ba, thì cũng vậy, Cha Alberione đã viết một cách e dè rằng “dường như bị Thiên Chúa nài ép phải nhận lấy một số ân sủng đặc biệt.”

Như Thánh Phaolô đã xem thấy Thiên Chúa và đã nói về Ngài, thì cũng vậy, Cha Alberione đã từng có một huyền bí xảy đến trong cuộc đời của Cha. Cha đã gặp thấy Thầy Chí Thánh và thưa chuyện với Ngài.

“Tôi đã thấy Chúa.”

Cũng vậy, để hỗ trợ người Tôi Tớ Chúa trong vô số thử thách mà Cha đã phải chịu vì lòng yêu mến Giáo Hội và các dân tộc, Chúa Kitô đã nói những lời đầy ánh sáng và an ủi này:

“Từ đây Ta muốn chiếu sáng.” Cũng thế, Cha đã nhìn thấy và thưa chuyện với Đức Trinh Nữ Maria. Cha đã thuật lại giấc mơ vào thiên đàng của Cha sau này. Sau Công đồng, Cha đã nói một cách rõ rệt: “Đức Maria đã nói với tôi: ‘Giờ đây hãy làm cho Mẹ được nhận biết với tước hiệu Mẹ Ân Sủng, Đấng Trung Gian của mọi ân sủng cho toàn vũ trụ.’”

Cha Alberione luôn lẩn tránh những gì có thể tiết lộ những ân sủng này. Cha sử dụng chúng cho con cái Cha trong một cách thế hết sức giới hạn, để bản thân họ chỉ có thể phỏng đoán hơn là biết chắc. Cha chỉ nói với họ những gì Cha tin là tuyệt đối cần thiết để giúp họ kiên vững trong ơn gọi và bảo đảm rằng Thiên Chúa ở với họ nơi người mà Chúa chọn nhằm hướng dẫn họ.

Cũng như nhờ Thánh Phaolô, Thiên Chúa đã làm nhiều phép lạ phi thường – như đọc thấy trong sách Công vụ Tông đồ – thì cũng vậy, nhờ bởi đời sống của Cha Alberione, Thiên Chúa cũng đã làm những điều kỳ diệu. Tuy nhiên, Cha Alberione mong muốn những điều này luôn được giữ kín, dù cho đó là những điều hết sức bình thường.

Có lần một trong những môn sinh của Cha ở Genoa đặt vấn đề:

“Nhưng thưa Cha, Cha biết là con đang phân vân, vì mọi điều Cha nói với con – và không chỉ cho riêng con, nhưng cho tất cả chúng con – đã xảy ra, đã thực sự xảy ra hay không?”

Cha Alberione trả lời: “Cha không bao giờ tự mình nói với con điều gì, không bao giờ theo ý riêng Cha.” Và Cha đã khẳng định lại điều này khi viết: “Hãy nhớ rằng thậm chí từ những điều rất nhỏ mọn, như cách phân chia và trao phó cho các con, thì không phải là ý muốn của con người, mà là ý muốn của Thiên Chúa.”

Khi có thể thu thập lần cuối tất cả những bằng chứng của những con trai và con gái của Cha Alberione có liên quan đến vấn đề này, chúng tôi sẽ có một chương bàn về cuộc đời của Cha mà không ai có thể tưởng tượng được, rực rỡ như một bức tranh ghép mảnh với hàng ngàn màu sắc, biến đổi từ những miếng ghép hết sức phi thường sang những miếng ghép hết sức bình thường, nhưng không kém đi phần kinh ngạc.

Nhiều người chứng kiến về những sự kiện khác thường này hiện vẫn còn sống, và nhờ họ mà những thông tin phong phú này được góp nhặt lại.

Lúc Cha Alberione còn là một linh mục trẻ đang thi hành sứ vụ giúp mục vụ ở Narzole, thì có một phụ nữ hấp hối, mà Cha đã tới thăm viếng trong khi bà chịu bệnh, đã qua đời, và thân nhân của người quá cố đã đi gọi Cha, vì Cha đang ở bên ngoài nhà xứ. Trở về, Cha Alberione một mình đến viếng thi hài người quá cố và hỏi: “Bà muốn gì? Sao bà lại gọi tôi?”

Người chết liền mở mắt và nói chuyện với Cha. Những người trong phòng phải rời khỏi phòng và Cha Alberione một mình lắng nghe bà. Rồi Cha hỏi bà: “Bây giờ bà muốn về cõi vĩnh hằng hay muốn ở lại đây?” Bà trả lời: “Con ao ước được ở cõi vĩnh hằng.” Rồi bà bình thản chìm lại vào cõi chết.

Sự kiện này được thuật lại bởi một người lúc ấy đã sống ở Narzole. Khi chuyện này trở nên phổ biến, thì người có thể chứng nhận nhân danh mình, đã hỏi Cha Alberione xem điều này liệu đã xảy ra chăng và thực hư thế nào, Cha Alberione chỉ trả lời với những từ ngữ rõ ràng và chính xác, những từ được viết lại ngay trước sự chứng kiến của Cha: “Chắc chắn trong trường hợp ấy, Thiên Chúa đã can thiệp bằng một cách thức ngoại thường.” Cha không nói gì thêm nữa nhưng ai đã biết Cha Alberione, biết là Cha đã nói quá nhiều.

Vào năm 1922, người ta không thể đóng nắp quan tài của một chị nữ tu dòng Nữ Tử Thánh Phaolô trẻ tuổi bởi vì đôi bàn tay của chị nữ tu quá cố này được đặt ở vị trí quá cao. Và không ai có thể hạ thấp chúng xuống được. Người ta đã mời Cha Alberione đến, và Cha đã nói trước sự chứng kiến của tất cả mọi người đang hiện diện ở đó như sau: “Antoinette ơi, con đã luôn luôn vâng lời khi con còn sống; vậy con hãy vâng lời lần nữa đi. Hãy hạ thấp đôi bàn tay con xuống!” Và với cái chạm nhẹ của Cha, đôi bàn tay của chị nữ tu quá cố liền tự hạ thấp xuống.

Share:

BTemplates.com